Ngày ấy, anh rất giỏi chọc gan em:“ Mỗi lần anh bước vào phòng em là một lần choáng màng màng với với đống giày hoa hòe hoa sói ”. Em cũng phiền phức điệu đà như những đôi giày của em vậy rem vai gia re Thời Trang . Anh không thích hoa, nhưng anh thích em.
Bao lần anh thử hi vọng muốn, “Giá như em đồng cân thích những đôi giày lẻ loi sắc như các cô gái khác được không nhỉ, như vậy tâm vong linh em liệu chừng có bớt phức tạp một tẹo được không?”. Anh như lạc trong nằm mơ cung của em thật rồi, lúc em cười chưa chắc em đã vui, còn lúc anh thấy em khóc thì không lẻ loi giản chỉ là buồn.“Sao em kỳ lạ thế! Cô nàng giày hoa nhỏng nhảnh của anh.”
Một ngày, anh hi vọng cuộc sống của anh yên bình phẩm chút đi, anh ích kỉ muốn có cái thế giới cô đơn sắc một màu xám xám nhạt nhạt khi mà cô gái là em chưa bước vào. Anh đạt được hi vọng muốn rồi, khi cô gái ấy rời đi, và anh không còn được nhìn thấy đôi giày hoa bước cùng theo anh nữa.
Đến giờ anh chưa từng nghĩ rằng:“Đôi giày hoa ấy, lần cuối cùng cuối cùng trước mắt anh, nó đẹp mà sao lại có sắc màu buồn đến vậy!”
. Em cũng phiền toái điệu đàng như những đôi giày của em vậy. Anh không thích hoa, nhưng anh thích em.
Anh chẳng còn nhìn thấy đôi giày hoả hồng rạng rỡ mà em bước tới trường. Chẳng còn nghe thấy tiếng em vẳng vẳng bên tai, chẳng còn hương thơm em nhớ thương đêm ngày. Cánh hoa xa dần như tiếng bước chân em không còn qua đây.
Anh tự hỏi: “Giờ em vẫn còn thích những đôi giày hoa chứ?”
“Em còn có thói quen lau nhẹ nhàng từng đôi giày như sợ xây xước từng cánh hoa hi vọng manh không?”
“Em sẽ vẫn đi một vài giày màu xanh nhạt vào một ngày mưa, và đôi giày vàng xinh vào một ngày nắng chứ?”
“Này, cô gái! Chỉ là anh không ngờ thôi, không ngờ được rằng có một ngày những đôi giày điệu đà của em, lại có thế khiến anh nhung nhớ đến thế rem vai gia re.”
Xem Thêm :
Đăng nhận xét